← Všechny příběhy← Tất cả câu chuyện← All stories
36 Nguyen Tuan AnhNguyễn Tuấn AnhNguyen Tuan Anh
N°36 / 76

Nguyen Tuan AnhNguyễn Tuấn AnhNguyen Tuan Anh

Ondra
byznys data analytikchuyên viên phân tích dữ liệu kinh doanhBusiness Data Analyst
Přečíst medailonekĐọc câu chuyệnRead the story

Na focení jsem si vzal hodinky. Potřebuju si připomínat, že mám zpomalit. Vnitřně žiju hodně uspěchaně a když se ženeš moc, snadno přehlídneš, co je opravdu důležité. Taky jsem si uvědomil, že není potřeba se za každou cenu přizpůsobovat tempu ostatních. Před dvěma lety jsem šel na diagnostiku a potvrdilo se, co jsem tušil – mám dyslexii. Od dětství jsem to v sobě potlačoval, snažil se sám sobě vyvrátit, že mi něco je. Teď jsem se naučil se přijmout. Došlo mi, že když čtu pomalu, pochopím toho víc. A že zpomalit znamená víc vnímat. Dnes vím, že ne všechno se dá naplánovat nebo urychlit. A že pomalost není slabost. Je to cesta, jak být v životě opravdu přítomný.

Khi chụp ảnh, mình mang theo một chiếc đồng hồ. Mình cần tự nhắc bản thân rằng: hãy sống chậm lại. Bên trong mình lúc nào cũng vội vã, và khi cứ lao về phía trước quá nhanh, mình sẽ dễ bỏ lỡ những điều thực sự quan trọng. Mình cũng nhận ra rằng không nhất thiết phải luôn chạy theo nhịp độ của người khác. Hai năm trước, mình đi làm xét nghiệm và điều mà mình luôn nghi ngờ cuối cùng cũng được xác nhận – mình bị chứng khó đọc (dyslexia). Từ nhỏ, mình đã cố chối bỏ điều đó, luôn muốn tự thuyết phục bản thân rằng mình không sao. Nhưng bây giờ, mình đã học được cách chấp nhận. Mình nhận ra rằng khi đọc chậm lại, mình hiểu nhiều hơn. Và rằng: sống chậm lại nghĩa là cảm nhận nhiều hơn. Giờ mình hiểu rằng không phải điều gì cũng có thể lên kế hoạch hoặc đẩy nhanh được. Và rằng chậm rãi không phải là yếu đuối – mà là cách để thật sự hiện diện trong cuộc sống.

For the photo shoot, I brought a watch. I need a reminder to slow down. Internally, I tend to live at a fast pace – and when you're rushing all the time, it's easy to overlook what truly matters. I’ve also realized that there’s no need to constantly match the speed of others.

Two years ago, I went for a diagnosis and confirmed what I had long suspected – I have dyslexia. Since childhood, I had been suppressing it, trying to convince myself that nothing was wrong. But now, I’ve learned to accept it. I’ve come to understand that when I read slowly, I actually understand more. And that slowing down allows me to perceive more deeply.

Today, I know that not everything can be planned or rushed. And that slowness isn't a weakness – it's a way to truly be present in life.