Narodila jsem se v Česku a vyrůstala s českou babičkou, obklopená hlavně českým prostředím. I proto si někdy říkám, že jsem taková banánová – žlutá zvenku, bílá uvnitř. Na focení jsem si přinesla banán jako symbol toho, jak se cítím mezi dvěma světy. Vím, že někteří lidé to označení banánové děti vnímají negativně, ale u nás doma a mezi kamarády z menšího města jsme si to říkali s nadsázkou a nikdy jsme to nebrali vážně. Pro mě to není nic špatného – spíš způsob, jak popsat vlastní zkušenost. Ale chápu, že pro někoho může být to slovní spojení citlivé.
Mình sinh ra ở Séc và hồi nhỏ được bà người Séc trông nom, nên mình lớn lên chủ yếu trong môi trường văn hóa Séc. Có lẽ vì thế mà đôi khi mình thấy mình giống như một đứa “trẻ chuối” – bên ngoài là người châu Á, nhưng bên trong lại mang cách nghĩ và lối sống phương Tây. Khi đi chụp ảnh, mình mang theo một quả chuối như một biểu tượng cho cảm giác sống giữa hai thế giới.
Mình biết có người cảm thấy không thoải mái với cách gọi "trẻ chuối", nhưng ở nhà mình và trong nhóm bạn ở một thành phố nhỏ, tụi mình vẫn hay gọi nhau như vậy một cách vui vẻ, không ai nghĩ gì tiêu cực. Với mình, đó không phải là điều xấu – chỉ là một cách để diễn tả trải nghiệm cá nhân. Nhưng mình hoàn toàn hiểu rằng với một số người, từ đó có thể mang tính nhạy cảm.
I was born in the Czech Republic and grew up with my Czech grandmother, surrounded mostly by Czech culture. That’s why I sometimes jokingly say I’m like a banana – yellow on the outside, white on the inside. For the photo shoot, I brought a banana as a symbol of how I feel caught between two worlds. I know that for some people, the term “banana child” can sound negative, but in our family and among friends in our small town, we used it with humor and never took it seriously. For me, it’s not something bad. It’s just a way to describe a personal experience. Still, I understand that for others, the phrase can be sensitive.