Jako malá jsem dostala českou přezdívku Veronika. V šestnácti jsem začala řešit otázky identity a uvědomila si, že Veronika a Thuy ve mně představují dvě velmi odlišné části, které mě svazují. Rozhodla jsem se to změnit, jedno jméno opustit a obě osobnosti spojit v jednu celistvou. Dnes se představuji jako Thuy. Na focení jsem si přinesla svůj největší a nejdražší štětec na akvarel. Nikdy jsem ho nepoužila. Je pro mě symbolem nenaplněného potenciálu. Kvůli zdravotním bariérám se mi v životě nedaří naplňovat ambice tak, jak bych si přála. I když vím, že mám schopnosti i vůli, často zůstávám na půli cesty. Ale právě tohle uvědomění mě motivuje ke změně. Možná dnes večer konečně ten štětec vezmu do ruky.
Hồi nhỏ, mình được gọi bằng biệt danh tiếng Séc là Veronika. Đến khoảng năm mười sáu tuổi, mình bắt đầu tự hỏi: mình là ai? Mình nhận ra rằng cái tên Veronika và cái tên Thủy như tượng trưng cho hai phần rất khác nhau trong mình và đôi khi, hai phần đó làm mình thấy bị giằng co. Dần dần, mình đi đến quyết định buông bỏ một cái tên, để có thể gắn bó trọn vẹn với cái còn lại và tìm cách hòa hợp mọi phần của mình thành một con người thống nhất. Giờ đây, mình giới thiệu bản thân là Thủy. Khi đi chụp ảnh, mình mang theo cây cọ vẽ màu nước to và đắt nhất mà mình từng có. Mình chưa bao giờ dùng nó. Với mình, nó là biểu tượng của tiềm năng chưa được khai phá. Vì những rào cản sức khỏe, mình không thể theo đuổi tham vọng theo cách mà mình mong muốn. Dù biết bản thân có năng lực và quyết tâm, nhưng mình thường bị dừng lại giữa chừng. Chính nhận thức đó lại là động lực để mình thay đổi. Biết đâu, tối nay mình sẽ cầm lấy cây cọ ấy lần đầu tiên.
As a child, I was given the Czech nickname Veronika. At sixteen, I began grappling with questions of identity and realized that Veronika and Thuy represented two very different parts of me — parts that pulled me in opposite directions. I decided to change that, to let one name go and bring both personalities together into a single, whole self. Today I introduce myself as Thuy.
For the photo shoot, I brought my largest and most expensive watercolor brush. I've never used it. To me, it's a symbol of unfulfilled potential. Health barriers have kept me from pursuing my ambitions the way I would like. Even though I know I have the ability and the will, I often stop halfway.
But that very realization is what motivates me to change. Maybe tonight I'll finally pick up that brush.